Lược sử Đức Phật Thích Ca Mâu Ni – Phần 1: Chào đời và cuộc sống Hoàng cung

Khi Thái tử được sinh ra, thân thể tỏa ra ánh sáng, hoa sen từ mặt đất phun ra, từ trên trời phát ra âm nhạc thanh nhã, và rơi xuống những bông hoa ngũ sắc rực rỡ.

Thái tử chào đời

Trong lãnh thổ Ấn Độ cổ đại có rất nhiều quốc gia. Ở phía đông bắc của miền Trung Ấn Độ, bên cạnh sông Hằng, có một quốc gia tên là Ca Tỳ La Vệ (Kapilavastu). Hai nghìn năm trăm năm trước, vua của Ca Tỳ La Vệ tên là Vua Tịnh Phạn (Śuddhodana). Ông là người rất nhân từ và đức độ. Hoàng hậu Ma Da phu nhân (Māyādevī) cũng rất thiện lương và trung hậu. Vì vậy, đất nước giàu mạnh và hạnh phúc. Ma Da Phu nhân mang thai khi bà 45 tuổi. Theo phong tục của Ấn Độ, phụ nữ khi mang thai phải về quê ở ẩn. Ma Da Phu nhân là công chúa của nước Câu Lợi (Koliyas).

Vào ngày 8 tháng 4, năm 624 TCN, Ma Da phu nhân rời Ca Tỳ La vệ và chuẩn bị trở về nhà mẹ đẻ ở nước Câu Lợi. Trên đường đi ngang qua một khu vườn tên là vườn Lam Tỳ Ni (Lumpinī). Lúc đó tiết trời vừa ôn hòa, trong khu vườn này cây cối xanh tươi, muôn hoa đua nở, hoa sen ngát hương, khu vườn lộng lẫy thơm ngát, tràn ngập không khí tốt lành và vui vẻ. Ma Da Phu nhân lang thang trong vườn cả tuần trời, nghỉ ngơi dưới bóng cây không người chăm sóc, thấy cành lá sum suê, mềm rủ xuống, quả tươi, thơm rất dễ thương. Phu nhân đưa tay phải lên hái hoa trái, lúc này Thái tử dần dần hạ sinh từ dưới xương sườn phải.

Khi Thái tử được sinh ra, thân thể tỏa ra ánh sáng, hoa sen từ mặt đất phun ra, từ trên trời phát ra âm nhạc thanh nhã, và rơi xuống những bông hoa ngũ sắc rực rỡ. Bởi vì phúc báo của Thái tử rất lớn nên khi sinh ra đã có thể nói được. Thái tử bước đi bảy bước, hai mắt chăm chú nhìn bốn phương, một tay chỉ lên trời, tay kia chỉ xuống đất, và cất tiếng hát lớn: “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn”.

Thân thể Thái tử sinh ra có màu sắc giống như ánh vàng kim, và có 32 tướng tốt khắp người, nên vua cha đặt tên cho Thái tử là Tất Đạt Đa (Siddhartha), nghĩa là sinh ra đã mang nhiều điềm lành kỳ lạ. Chỉ bảy ngày sau khi Thái tử chào đời thì Ma Da Phu nhân qua đời.

Sau khi chết, Ma Da Phu nhân thác sinh ở cung trời Đao Lợi. Cung trời Đao Lợi là tầng trời thứ 2 trong 6 cõi trời “Dục giới”. Đó là nơi chuyển sinh của người tu Thập thiện nghiệp. Vì vậy, đức vua Tịnh Phạn đã ra lệnh cho em gái của Ma Da Phu nhân là Ma Ha Ba Xà Ba Đề (Mahaprajapati) nuôi nấng và chăm sóc Thái tử như con ruột của mình.

Thái tử thuở niên thiếu

Một ngày nọ, một vị Tiên nhân A Tư Đà (Asita) đến Hoàng cung để xem tướng cho Thái tử. Tiên nhân nói rằng, nếu Thái tử ở nhà sẽ là một vị Thánh vương thống lĩnh thiên hạ. Nếu Thái tử xuất gia tu Đạo, thì nhất định sẽ có thể trở thành một Đức Phật với tất cả thần thông và trí tuệ, hóa độ vô lượng chúng sinh trong Tam giới.

Tiên nhân A Tư Đà (Asita) đến Hoàng cung để xem tướng cho Thái tử. (Ảnh: Miền công cộng)

Từ khi Thái tử được sinh ra, Ca Tỳ La Vệ trở nên một đất nước yên bình, mùa màng bội thu, người dân an cư lạc nghiệp. Sau một vài năm, tuổi của Thái tử dần lớn lên. Khi lên 7 tuổi, Thái tử bắt đầu đọc sách. Nhưng bản chất Thái tử là người thông minh, không có thầy truyền thụ nhưng Thái tử biết mọi thứ về thiên văn học, địa lý, và tất cả các học thuyết.

Lễ Hạ Điền:

 Một hôm, nhân ngày lễ Hạ Điền (lễ bắt đầu làm ruộng của nhà nông trong một năm) vào ngày đầu xuân, Thái tử theo Vua cha ra đồng. Mọi người vui vẻ với buổi lễ trong cảnh gió xuân nắng ấm hoa lá tốt tươi, muôn chim hót vang trong cảnh êm đẹp thái bình; trong khi mọi người mải vui với buổi lễ như thế, Thái tử ngồi một mình bắt chéo hai chân như người ngồi thiền dưới bóng cây. Thái tử nghĩ rằng những cảnh đẹp, chứ thực ra không phải thế, như trâu bò khổ cực kéo cày, người nông dân phải làm việc cực khổ, chân lấm tay bùn để có cơm ăn áo mặc. Thái tử ngồi một mình suy nghĩ trầm tư như thế rồi vào định tâm . . .

Thành hôn:

 Thấm thoắt Thái tử đã 16 tuổi, các việc học hành tập luyện đều chu toàn đầy đủ, có vóc dáng của người hai chục tuổi, lại khôi ngô tuấn tú. Vua Tịnh Phạn muốn con mình sẽ nối ngôi sau này nên ép Thái tử thành hôn với Công chúa Da Du Đà La (Yasodhara) đẹp đẽ nết na chu toàn cùng tuổi. Vua cho lập cung điện bốn mùa thay đổi, chọn các mỹ nữ trẻ đẹp hầu hạ Thái tử; chung quanh cung điện là ao hồ, vườn cây luôn đẹp đẽ xanh tươi, hoa lá rực rỡ như cảnh thần tiên. Đời sống vương giả thật đầy đủ, cao lương mỹ vị, đàn ca múa hát, ngày đêm có người luân phiên chầu chực hầu hạ, lên xe xuống ngựa trong hoàng thành rộng lớn.

 Cuộc đời nhung lụa sung sướng với vợ đẹp hiền ngoan như thế đã trên mười năm, mọi người tưởng rằng Thái tử sẽ tiếp tục sống mãi như thế tới ngày Vua cha truyền ngôi để trì vì đất nước. Rồi Công Chúa sinh con trai tên La Hầu La, Vua Tịnh Phạn càng thêm vui mừng, vì có thêm sự ràng buộc Thái tử hơn nữa. Mặc dù sống đời sung sướng, vợ đẹp, con ngoan, Thái tử vẫn thấy trong lòng nặng trĩu nỗi băn khoăn thắc mắc đời sống thật sự bên ngoài hoàng thành.

Nhận rõ cảnh khổ:

 Một hôm, Thái tử xin Vua cha cho người hướng dẫn đi dạo ra ngoài cửa thành ngắm cảnh, ra đến cửa Đông, Ngài thấy một ông già đầu bạc trắng, lưng còng, răng rụng, lần bước đi một cách khó khăn; đến cửa Nam, Ngài thấy một người nằm co quắp trên cỏ đang kêu la đau đớn, hỏi thăm được biết người này đang bị bệnh; đến cửa Tây, Ngài thấy một người chết nằm bên đường. Thấy ba cảnh tang thương ấy, Thái tử nhận rõ bộ mặt thật của cuộc đời là khổ, những cảnh xa hoa trong hoàng cung chỉ là giả dối; Ngài muốn tìm cách giải quyết làm sao để cứu chúng sanh khỏi khổ đau, bệnh, chết, nhưng Ngài chưa biết phải làm gì, nên trong lòng Ngài nặng nề hơn.

 Mấy ngày sau, Thái tử lại xin đi dạo chơi, lần này ra cửa Bắc, Ngài thấy một người ngồi kết già dưới gốc cây, thản nhiên không để ý các người qua lại; thấy vậy, Ngài có một sự cảm mến với vị ấy, và hé nảy sinh con đường cứu bệnh khổ già chết trong tâm tư, Ngài liền trở về cung thưa với Vua cha xin xuất gia học đạo, nhưng bị từ khước. Thái tử trình Vua bốn sự việc nếu Vua giải quyết được, Ngài sẽ bỏ việc học đạo, đó là:

1- Làm sao mọi người trẻ mãi không già,

2- Làm sao mọi người khỏe mãi không bệnh,

3- Làm sao mọi người sống mãi không chết,

4- Làm sao mọi người hết khổ.

 Vua nghe Ngài hỏi như thế, buồn rầu không giải quyết được, và nói: “Những việc đó là thường ở đời, đương nhiên phải già, bệnh, khổ, chết, không có cách nào giải quyết được, đành chịu mà thôi”.

(Còn tiếp)

  •  
  •  
  •  
  •  

Bình luận

Bài viết liên quan